10 Lỗi Phát Âm Phổ Biến Nhất của Người Nói Tiếng Trung và Cách Khắc Phục

Một điều kỳ lạ về tiếng Anh là từ ngữ không phải lúc nào cũng được phát âm đúng như cách chúng được đánh vần.

“Wednesday” nghe như Wenzdei. “Photo” thực tế được phát âm với âm F, không phải âm P.

Điều này xảy ra thường xuyên đến mức nó trở thành quy tắc hơn là ngoại lệ. Vì lý do này, phát âm tiếng Anh đôi khi có vẻ phức tạp, đặc biệt là vì nó hoàn toàn không giống với phát âm tiếng Trung.

Mọi người học tiếng Anh đều mắc lỗi phát âm trong quá trình học, và với tư cách là người nói tiếng Trung, có những lỗi cụ thể mà bạn có nhiều khả năng mắc phải hơn. Hãy tiếp tục đọc để tìm hiểu về những điểm vấp phổ biến nhất đối với người nói tiếng Trung khi phát âm tiếng Anh! Chúng tôi cũng đã thêm vào những mẹo thực tế mà bạn có thể thử ngay lập tức để trau dồi kỹ năng nói tiếng Anh của mình.

Học Tiếng Anh Cho Người Nói Tiếng Trung

Bạn có lẽ đã nghe nói rằng tiếng Trung là một trong những ngôn ngữ khó học nhất đối với người nói tiếng Anh. Tương tự, người nói tiếng Trung cũng mất ít nhất vài năm để nói tiếng Anh trôi chảy. Trên thực tế, người nói tiếng Trung thường tiếp thu kỹ năng đọc và nghe nhanh hơn, và họ có thể thấy phát âm là phần thử thách nhất trong việc học tiếng Anh.

Điều này chủ yếu là do tiếng Anh không có nhiều điểm chung với các ngôn ngữ Trung Quốc. Ngay cả với phát âm, có một số âm trong tiếng Anh mà tiếng Trung không có (và ngược lại!). Mặc dù người nói tiếng Trung có thể có ngôn ngữ mẹ đẻ đa dạng như tiếng Phổ thông, tiếng Quảng Đông và tiếng Mân Nam, họ vẫn mắc những lỗi phát âm tương tự. Ví dụ, bạn có thể phát âm âm T và B tốt trong tiếng Anh, nhưng có lẽ lúc đầu bạn sẽ không quen với âm V (vì nó không thực sự xuất hiện trong ngôn ngữ mẹ đẻ của bạn!).

Các Lỗi Phát Âm Tiếng Anh Phổ Biến Nhất Cho Người Nói Tiếng Trung

1. Tách rời cụm phụ âm

Nhiều người nói tiếng Trung gặp khó khăn với các cụm phụ âm như SL, CL, TR, NT và SM. Mặc dù cụm phụ âm xuất hiện liên tục trong các từ tiếng Anh, nhưng chúng lại hiếm gặp trong các ngôn ngữ Trung Quốc. Trong khi vẫn đang điều chỉnh theo điều này, người nói tiếng Trung có thể chỉ nói một phụ âm (biến “lamp” thành “lam”) hoặc thêm một nguyên âm phụ (“mask” trở thành “mas-kuh”).

Mẹo: Trước hết, hãy đảm bảo rằng bạn có thể phát âm riêng lẻ cả hai phụ âm. Khi đã tự tin với điều này, hãy luyện tập chuyển tiếp chậm rãi từ phụ âm này sang phụ âm kia để nói toàn bộ cụm phụ âm. Bạn có thể thực hiện điều này một cách chậm rãi trong khi phóng đại chuyển động miệng. Ban đầu có một chút trễ là điều tự nhiên – khi bạn quen với các âm thanh mới, bạn sẽ có thể nói nhanh hơn.

Ví dụ: bread, click, smooth, truck, slow

2. Bỏ qua phụ âm cuối

Một số người nói tiếng Trung bỏ qua phụ âm cuối của một từ, ngay cả khi nó không phải là một phần của cụm phụ âm. Ví dụ, họ có thể nói “gla” thay vì “glass” và “fa” thay vì “far.” Ban đầu, việc phát âm phụ âm cuối có thể cảm thấy khó khăn vì trong các ngôn ngữ Trung Quốc, âm tiết thường kết thúc bằng nguyên âm.

Ngoài ra, người nói tiếng Trung có thể thêm một nguyên âm thay thế, đặc biệt nếu từ kết thúc bằng P, B, D, T và K. Điều này biến các từ như “tap” thành “tap-uh.”

Mẹo: Chọn một từ mà bạn đang gặp khó khăn và chỉ nói hai chữ cái cuối cùng – nguyên âm theo sau là phụ âm cuối. Đối với “tap”, bạn sẽ tập trung vào “ap.” Hãy chú ý xem bạn có muốn thêm “uh” ở cuối không và cố gắng giữ nguyên vị trí miệng ngay tại âm P.

Ví dụ: trap, bathtub, pulled, what, black

3. Nghe nhầm âm L tối thành U

Rất có thể, bạn chưa bao giờ gặp vấn đề khi phát âm âm L ở đầu từ (“light” và “love”). Tuy nhiên, âm L ở cuối từ hoặc âm tiết có thể khó hơn, chẳng hạn như trong “ball” và “tell.” Hai âm L này là những âm thanh khác nhau, và chúng được gọi là âm L sáng và âm L tối trong tiếng Anh.

Người nói tiếng Trung không quen nghe âm L tối, được tìm thấy ở cuối các từ. Họ có thể hiểu nhầm âm L tối là U hoặc W nên “ball” bị phát âm thành “bau.”

Mẹo: So sánh vị trí miệng cho âm L sáng và L tối. Với âm L tối, đầu lưỡi của bạn không chạm vào phần lợi phía trên răng. Lưỡi của bạn lùi về phía sau và định vị như một cái bát, với đầu lưỡi cong lên. Cũng có một sự thắt chặt trong cổ họng của bạn, gần như thể bạn đang nuốt.

Ví dụ: always, real, ball, school, girl

4. Thay thế V bằng W

Âm V hầu như không xuất hiện trong các ngôn ngữ Trung Quốc. Khi có, nó giống một âm vị tự do của W hơn. Điều này có nghĩa là V và W được coi là các biến thể của cùng một âm, vì vậy bạn có thể chuyển đổi giữa hai âm này trong nhiều ngôn ngữ Trung Quốc. Kết quả là, người nói tiếng Trung lúc đầu có thể không phân biệt được chúng trong tiếng Anh.

Người nói tiếng Trung cũng có thể vô ý thay thế V bằng W, khiến “very” và “voice” nghe giống “wery” và “wois” hơn.

Mẹo: Hãy lấy một chiếc gương và nhìn vào miệng của bạn khi bạn cố gắng phát âm âm V. Miệng của bạn không nên tròn vì đó sẽ là âm U hoặc W! Thay vào đó, răng trên của bạn nên chạm vào môi dưới.

Ví dụ: value, very, vitamin, vane, vision

5. Phát âm sai TH

Bạn sẽ nghe thấy âm TH trong hầu hết mọi câu khác vì nó có trong những từ phổ biến nhất trong tiếng Anh – “the,” “this,” “other,” và hơn thế nữa! Vấn đề là nó nằm trong số những âm khó nhất không chỉ đối với người nói tiếng Trung mà còn đối với hầu hết người học tiếng Anh nói chung. Vì không có âm TH trong tiếng Trung, một số người nói tiếng Trung thay thế nó bằng S hoặc Z.

Mẹo: Đối với âm TH, bạn phải đặt lưỡi của mình vào giữa các răng, gần như thể bạn sắp cắn vào nó. Sau đó giữ nguyên và thổi ra một luồng hơi – đó chính là âm TH vô thanh trong “thanks” và “teeth.” Để phát âm âm TH hữu thanh trong “the” và “this,” hãy tạo ra âm thanh để dây thanh quản của bạn rung lên.

Ví dụ: thank, mouth, that, father, thick

6. Biến âm O ngắn thành OU

Tiếng Anh có nhiều nguyên âm hơn so với các ngôn ngữ Trung Quốc, đó là lý do tại sao người nói tiếng Trung có thể nhầm lẫn giữa các nguyên âm tiếng Anh. Âm O ngắn trong các từ tiếng Anh như “not” và “dog” không tồn tại trong các ngôn ngữ Trung Quốc. Vì điều này, người nói tiếng Trung có thể phát âm nó thành A hoặc làm tròn miệng quá mức và nói OU, biến “not” thành “nat” hoặc “note.”

Mẹo: Miệng của bạn nên hơi tròn với âm O ngắn. Nó giữ nguyên vị trí đó khi bạn phát âm, không giống như với OU nơi miệng bạn di chuyển để tạo thành một vòng tròn chặt khi bạn chuyển từ O sang U.

Ví dụ: not vs. note, sock vs. soak, ton vs. tone, rod vs. rode, cot vs. coat

7. Thay thế I bằng EE

Đây là một trong những điểm phát âm tinh tế mà nhiều người học tiếng Anh – bao gồm cả người nói tiếng Trung – có thể bỏ qua. Người nói tiếng Trung có thể biến âm I thành EE. Họ có thể nhầm lẫn nói “feel” thay vì “fill” và “heem” thay vì “him.” Âm EE được kéo dài hơn âm I. Trên thực tế, hai âm này thậm chí không sử dụng cùng một vị trí miệng!

Mẹo: Bạn có thể đã quen thuộc với câu nói “say cheese,” thường được hô lên khi mọi người sắp được chụp ảnh. Nếu bạn tạo âm EE trong “cheese,” trông như bạn đang cười vì miệng bạn được kéo dãn rộng. Mặt khác, bạn không cần kéo dãn miệng nhiều như vậy với âm I.

Ví dụ: sheep vs. ship, leap vs. lip, peel vs. pill, seek vs. sick, these vs. this

8. Nói NG thay vì N

Người nói tiếng Trung có thể thay thế N ở cuối âm tiết bằng NG. Ví dụ, “sun” và “window” cuối cùng nghe như “sung” và “wingdow.” Người nói tiếng Trung có xu hướng hạ đầu lưỡi xuống khi cố phát âm N, điều này tạo ra âm NG. Bạn sẽ nhận thấy điều này rõ hơn ở những người nói từ miền Bắc Trung Quốc.

Mẹo: Hãy thử nói âm NG như bình thường. Sau đó đưa lưỡi lên và về phía trước để đầu lưỡi chạm vào phía sau răng cửa. Đó chính là vị trí lưỡi cho âm N! Ban đầu có thể cần nỗ lực để phát âm N thay vì NG, nhưng cuối cùng bạn sẽ thành thạo.

Ví dụ: candle, chicken, fan, sun, education

9. Nhấn trọng âm quá nhiều âm tiết

Đặt sai trọng âm từ là lỗi phát âm phổ biến nhất ở người nói tiếng Trung, ngay cả ở trình độ nâng cao. Các ngôn ngữ Trung Quốc như tiếng Phổ thông và tiếng Quảng Đông đặt sự nhấn mạnh như nhau lên mỗi âm tiết, và các từ được phân biệt bằng thanh điệu chứ không phải trọng âm. Vì trọng âm từ không phải là đặc điểm mạnh trong ngôn ngữ của họ, người nói tiếng Trung có thể quá cẩn thận khi nói tiếng Anh, nhấn trọng âm đều nhau cho mọi âm tiết.

Mẹo: Trọng âm từ cực kỳ quan trọng vì nó ảnh hưởng đến mức độ người khác có thể hiểu bạn. Trước tiên, bạn có thể rèn luyện kỹ năng nghe bằng cách chú ý đến sự lên xuống trong giọng nói của mọi người khi họ nói tiếng Anh. Khi bạn có thể xác định nhất quán vị trí của âm tiết được nhấn trọng âm trong từ bằng tai, bạn có thể chuyển sang bắt chước và sử dụng trọng âm chính xác trong phát âm của chính mình.

Ví dụ: index, mistake, banana, celebrate, another

10. Âm điệu bị ngắt quãng

Người nói tiếng Trung có thể áp dụng ngữ điệu của ngôn ngữ mẹ đẻ vào tiếng Anh. Vì các ngôn ngữ Trung Quốc có nhịp điệu rất khác với tiếng Anh, một số người nói tiếng Trung nghe có vẻ ngắt quãng khi chuyển sang tiếng Anh, tạo ra khoảng cách nhỏ giữa mỗi từ và âm tiết thay vì nối chúng lại. Họ cũng có thể vô thức nói tiếng Anh với thanh điệu, điều này ảnh hưởng đến độ rõ ràng trong lời nói của họ.

Mẹo: Mặc dù có khoảng trống giữa mỗi từ, nhưng người nói tiếng Anh đôi khi nối các từ lại với nhau để chúng nghe như chỉ một từ. Ví dụ, “give up” nghe như “givup.” Hãy xem các quy tắc cho lời nói được nối liền! Một quy tắc chính là nối hai từ nếu từ đầu tiên kết thúc bằng phụ âm và từ tiếp theo bắt đầu bằng nguyên âm.

Ví dụ: this apple, she ordered, real life, difficult exam, he is

Kết luận

Các âm riêng lẻ tạo nên nền tảng của phát âm tiếng Anh, vì vậy thật đáng để chậm lại và dành một chút thời gian cho chúng mặc dù chúng có vẻ rất cơ bản! Một khi bạn thành thạo một âm cụ thể, bạn chắc chắn sẽ nghe thấy sự cải thiện trong kỹ năng nói tiếng Anh của mình.

Sẵn sàng biến việc xem video thành con đường làm chủ ngôn ngữ?

Hãy tham gia cùng hàng ngàn người dùng đã và đang học ngôn ngữ một cách thú vị.

Dùng thử miễn phí 7 ngày

Truy cập đầy đủ tất cả tính năng không giới hạn